Tiêm chủng để bảo vệ

Mỗi phút Vắc-Xin giúp cứu sống 5 sinh mạng trên thế giới

4 phút đọc

MỖI PHÚT VẮC-XIN GIÚP CỨU SỐNG 5 SINH MẠNG TRÊN THẾ GIỚI

Gần một thế kỷ trước, các bệnh truyền nhiễm là nguyên nhân chính gây tử vong trên toàn thế giới, ngay cả ở các nước phát triển nhất. Ngày nay, cùng với việc sử dụng nước sạch, chủng ngừa chính là phương pháp tốt nhất và thành công nhất giúp ngăn chặn và đẩy lùi nguy cơ tử vong gây ra bởi các bệnh truyền nhiễm.

Theo tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ước tính mỗi năm có đến 3 triệu người được cứu sống nhờ việc chủng ngừa trên toàn cầu1. Bên cạnh đó một nghiên cứu khác cũng cho thấy, cứ mỗi 60 giây, sẽ có 5 sinh mạng trên toàn cầu được cứu sống nhờ vào việc chủng ngừa2.

Rất nhiều bệnh truyền nhiễm đã từng là nỗi kinh hoàng khi gây ra cái chết hàng loạt trên toàn cầu, nhưng hiện nay đã được xóa sổ nhờ vào sự ra đời của vắc-xin. Ví dụ như bệnh đậu mùa – căn bệnh đã gây ra cái chết cho hàng triệu người toàn cầu trong quá khứ, ngày nay nhờ việc chủng ngừa nên đã bị xóa sổ hoàn toàn. Và điều tương tự cũng sẽ được diễn ra đối với bệnh bại liệt.

Kể từ khi có sự ra đời của vắc-xin, ước tính tuổi thọ của nhân loại đã được kéo dài thêm 15-25 năm, và chúng ta hoàn toàn có quyền hi vọng về những con số cao hơn nữa trong tương lai. Bằng chứng cho thấy việc kiểm soát các bệnh truyền nhiễm thông qua chủng ngừa góp phần lớn vào việc tăng tuổi thọ này3.

Hãy cùng tìm hiểu về vai trò của vắc-xin trong việc góp phần ngăn chặn, đẩy lùi và xóa bỏ các bệnh truyền nhiễm trên toàn cầu thông qua video và infographic bên dưới:


Tiêm chủng để bảo vệ gia đình
Cùng hưởng ứng Tuần lễ Tiêm Chủng Thế Giới

24/04/2019 - 30/04/2019

 

Nguồn:

  1. World Health Organization . Health topics Immunization.
  2. Rappuoli R, Pizza M et al. Vaccines, new opportunities for a new society. 2014, Proceedings of the National Academy of Sciences of the United States of America, Vol. 111, pp. 12288-12293.
  3. Philipson T, Snider JT et al. The Social Value of Childhood Vaccination in the U.S. Am J Manag Care. 2017; 23 (1) :41-47.